phongtranhbenhtat.com

Cảm ơn họ đã cho mẹ được sống

" Cảm ơn họ...đã cho mẹ được sống
Tới một ngày...con tự biết ăn cơm
Mẹ xin lỗi...mẹ hoàn toàn bất lực
Để con lại...chống chọi với cô đơn.
Mẹ ơi mẹ...sao cơ thể không ấm?
Sao con gọi...mẹ lại chẳng đáp lời
Mẹ dậy đi...con hứa sẽ thay đổi
Ngoan ăn chậm...không để vãi cơm rơi…
Nhà ông chủ...hôm nay đang nấu cỗ
Mẹ dậy đi...mình còn phải trông nhà
Nghe ông bảo...sắp làm món rựa mận
Dậy trông chừng...kẻo chuột bọ nó tha!"
- Sưu tầm -
#XinNgừngĂnThịtChó
See Translation
09/10/2019
2 bình luận:
Quang Trần
09-10-2019, 15:04:51
Đọc xong ko muốn ăn nưa .
Vương An
09-10-2019, 15:04:51
Bài thơ đọc đau lòng quá!

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *